Suy
nghĩ sau một tai nạn


Hai
cuộc Đại Hội Toàn quốc
Sau tai nạn không muốn có đó
chúng tôi vẫn còn hãi hùng mỗi khi nghe những tiếng xe thắng dồn dập trên đường
hay nghe đâu đó xảy ra tai nạn. Tuy nhiên vì công việc nên chúng tôi phải cố gắng
vượt qua dù phương tiện di chuyển lúc này là xe bus.
Dù chân vẫn còn đi cà nhắc nhưng
chúng tôi vẫn tham gia kỳ Đại Hội Toàn Quốc lần đầu tiên giành cho các giám đốc
ơn gọi của các Giáo phận và của các Hội Dòng đang làm việc ở Paraguay. Vì là lần
đầu tiên tổ chức Đại Hội tại Trung Tâm Mục Vụ của Tổng Giáo Phận Thủ Đô nên
khâu tổ chức không được chuẩn bị chu đáo lắm. Số thành viên tham dự khoảng 70
người kể cả Dòng và Triều. Nhiều tham dự viên chỉ mới năm đầu làm trong ngành
huấn luyện ơn gọi và nhiều người cũng đã ở tuổi thất tuần. Đại Hội lần này cũng
là để lắng nghe những chia sẻ, những thao thức của những người làm công tác tuyển
mộ ơn gọi trong một quốc gia đang thiếu vắng ơn gọi và cũng là dịp để tìm ra một
hướng mởi trong việc tuyển mộ ơn gọi trong thời kỳ khủng hoảng ơn gọi trước chủ
nghĩa thế tục hóa đang lan nhanh ở Tân Thế Giới này.
Những
vị diễn giả được mời là những vị có kinh nghiệm trong mục vụ giới trẻ, trong đó
có cả những giáo dân chuyên về tâm lý đang làm việc ở
liên giáo phận và một đại úy cảnh sát đang là phó tế vĩnh viễn cũng tham dự và
chia sẻ.
Có lẽ đối với người Việt Nam chúng
ta, chuyện cảnh sát nói về Chúa là chuyện lạ vì Việt Nam kể từ sau 1975 là một
nước vô thần chủ nghĩa và như vài người hay nói đùa rằng nhiệm vụ chính của cảnh
sát Việt Nam là dọa dân, bắt dân và hành dân mà thôi. Là một công dân Việt Nam
nên chúng tôi rất có kinh nghiệm về chuyện này, nhất là những năm đầu của thập
niên 90s khi chúng tôi sống đời tu trong lo sợ vì không biết lúc nào bị trục xuất
khỏi Dòng chỉ vì tu chui. Có lẽ vì chuyện lo sợ đó đã đi vào tiềm thức của
chúng tôi nên khi nghe nói đến từ Policeman hay Policía (công an hay cảnh sát)
là mình dị ứng ngay, không phải vì có tật giật mình hay mình làm chuyện gì sai
trái mà vì nổi ám ảnh ngày xưa vào những lúc nữa đêm khi nghe chó sủa là biết
công an vào kiểm tra hộ khẩu nên phải vác mùng, mền chạy trốn.
Tuy nhiên, trong thời gian đi truyền
giáo nhiều năm ở xứ Paraguay này và các quốc gia lân cận vùng Nam Mỹ, chúng tôi
cảm thấy mến mộ những anh cảnh sát vì họ là những người bảo vệ dân, giúp dân và
thật sự là những người bạn của dân. Người ta chỉ sợ cảnh sát khi họ phạm tội
công khai. Có lẽ vì thế mà chúng tôi dần dần loại bỏ thành kiến với mấy anh cảnh
sát và thỉnh thoảng có dâng thánh lễ hay
làm các bí tích cho những đồn cảnh sát hay các gia đình cảnh sát Công giáo khi
họ mời vào những dịp quan trọng.
Trong dịp Đại Hội gi ành cho những
Giám đốc ơn gọi này, chúng tôi thật sự ngạc nhiên khi một viên đại úy cảnh sát
chia sẻ hành trình ơn gọi của anh và làm chứng về những gì anh đang làm trong một
môi trường được xem là vàng thau lẫn lộn khi vừa là đại úy cảnh sát vừa là một
phó tế vĩnh viễn.
Anh cảnh sát tâm sự rằng anh lớn lên
trong một gia đình nông dân (vì ở Paraguay phần lớn là quốc gia nông nghiệp)
nên học ở trường làng và phụ giúp gia đình làm rẫy. Khi vừa tròn 17 tuổi, bố của
anh hỏi anh muốn đi lính hay làm cảnh sát để bố anh có thể liên lạc với những
người bạn vì bố anh cũng từng là một người lính. Anh thật sự chưa biết lựa chọn
thế nào vì ở nông thôn không có ai hướng dẫn. Cũng lúc đó anh bắt đầu có bạn
gái có tên là María Carmen (một tên rất thông dụng ở Paraguay giống như tên Hoa
hay Lan ở Việt Nam). Một lần tham dự thánh lễ của một linh mục truyền giáo, vị
linh mục ấy có mời gọi các bạn trẻ tham dự khóa tĩnh tâm ơn gọi để có thể trở
thành những nhà truyền giáo tương lai, anh rất phân vân và cũng muốn tham dự
khóa tĩnh tâm này để trở thành một Pa’í (Pa’í : tiếng Guarani nghĩa là
linh mục) để làm rạng danh gia đình nhưng giữa María Carmen (tên bạn gái của
anh) và Pa’í cứ luôn giằn vặt anh và làm cho người trẻ nhà quê này nhiều đêm
khó ngủ nhưng có lẽ tiếng gọi của con tim mạnh hơn tiếng gọi của lí trí nên anh
đã chọn María Carmen thay vì chọn Pa’í. Và cũng từ đó ơn gọi đi tu đã dần dần
phai nhạt trong lòng anh.
Sau khi học trường cảnh sát 4 năm, anh bắt
đầu ra trường làm việc và cưới María Carmen làm vợ. Cũng như bao nhiêu người
Công giáo khác ở xứ Nam Mỹ, chuyện đạo hạnh của anh cũng rất thờ ơ, nhất là
ngành cảnh sát cũng không bắt buộc nhân viên và sĩ quan phải tham dự thánh lễ.
Anh chỉ lo cho công việc, tiền nong và gia đình.
Thế rồi có một lần vị Giám mục phụ trách
giáo phận tòng nhân cho quân đội và cảnh sát với hàm vị tướng (Ở Paraguay và một
số quốc gia dân chủ có một giáo phận tòng nhân giành cho quân đội và cảnh sát,
và vị giám mục đứng đầu giáo phận tòng nhân này được mang hàm tướng và lãnh
lương như một vị tướng), vị giám mục này kêu gọi một số sĩ quan và những ai muốn
tham dự tuần tĩnh tâm chung với các giáo phận khác để đào sâu thêm về ơn gọi
Ki-tô hữu và nếu quân nhân nào muốn thì có thể ghi danh vào Chủng viện để trờ
thành những phó tế vĩnh viễn (cho những người đã có gia đình) và linh mục cho những quân nhân còn
độc thân. Viên cảnh sát này đã ghi danh cho có lệ để được nghỉ ngơi vài ngày
nhưng vẫn được ăn lương.
Tham dự tuần tĩnh tâm như một người ngoại
đạo (dù anh là người Công giáo từ nhỏ), anh chỉ ngồi ở dãy cuối và ngày đầu
tiên cảm thấy nhạt nhòa nhưng vì lỡ ghi danh rồi nên cứ tham dự cho có lệ. Tuy
nhiên, chính những lúc này Chúa đã đánh động con người của anh. Từ một viên cảnh
sát hám danh, hám lợi và lạnh nhạt với người Công giáo, anh đã tham dự những
ngày kế tiếp với một tinh thần phấn chấn và sau khi kết thúc khóa tĩnh tâm, anh
đã ghi danh thật sự để tham dự khóa dào tạo 6 năm giành cho những người có gia
đình muốn trở thành phó tế vĩnh viễn.
Nhiều người đã không ngờ một con người như anh mà chỉ
sau một kỳ tĩnh tâm đã biến đổi nhanh đến thế. Chính anh cũng tâm sự rằng dù
anh không muốn nhưng từ đáy lòng anh một điều gì đó đã thôi thúc anh và anh
không cưỡng lại được. Anh đã dùng câu Kinh Thánh của Is 50, 5 để nói về điều
này : “Ðức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi, còn
tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui”. Khi anh tâm sự điều này với
người vợ thân yêu María Carmen, cô ta đồng ý ngay với chồng và thế là thuận lợi cho anh trong việc theo đổi ơn gọi
của một giáo dân muốn làm Phó tế vĩnh viễn.
Có lẽ giáo dân Việt Nam chúng ta không mấy khi chứng
kiến một người đã có gia đình mà được phong chức phó tế vĩnh viễn và trong các
dịp đại lễ các phó tế này giúp bàn thánh bên cạnh các giám mục và linh mục đồng
tế vì Việt Nam còn quá nhiều ơn gọi Triều và Dòng. Nếu có chăng các phó tế vĩnh
viễn ở Việt nam thì đa số họ là các tu sĩ Dòng chứ người giáo dân làm Phó tế
vĩnh viễn còn khá ít. Tuy nhiên, ở các quốc gia Nam Mỹ này vì thiếu vắng ơn gọi
nên người giáo dân tham dự vào phụng vụ trong vai trò phó tế vĩnh viễn khá phổ
biến. Theo một thống kê chưa chính thức thì chỉ tính riêng châu Mỹ, con số phó
tế vĩnh viễn hiện nay khoảng 20 ngàn, trong đó Hoa Kỳ đã hơn 12 ngàn phó tế
vĩnh viễn. Họ làm việc rất hiệu quả vì họ là những người sống trong bậc gia
đình và làm việc tại các tổ chức xã hội nên có rất nhiều kinh nghiệm thực tiễn.
Đa phần họ đều có nghể nghiệp ổn định và có bằng cấp chuyên môn nên sứ mệnh củ
họ là vượt ra khỏi khung cửa nhà thờ, giáo xứ và họ có thể liên kết với những
giáo dân và các vị mục tử để đem Lời Chúa đi vào cuộc sống ngoài đời, nâng đỗ,
khuyến khích và như là một điểm tựa cho người khác.
Chính vì thế, anh cảnh sát này sau khi hoàn tất
việc học đã được phong chức phó tế vĩnh viễn và cũng vừa được thăng cấp vì những
việc anh làm trong ngành. Niềm vui nối tiếp niềm vui khi đứa con gái đầu của
anh cũng thổ lộ là muốn trở thành Nữ tu khi vừa xong trung học. Anh đã sẵn sàng
để con gái mình vào Dòng và hiện nay con gái anh đang ở năm thứ hai Tập viện.
Riêng cá nhân anh, anh rất hài lòng và hãnh diện vì đang là người hữu dụng cho
giáo hội như là một phó tế vĩnh viễn và là môt sĩ quan cảnh sát trong xã hội. Sắp
tới đây anh sẽ được thăng cấp thiếu tá vì anh đã có công trong việc triệt phá một
băng cướp ngày. Xin chúc mừng anh, một sĩ quan cảnh sát có tâm, có tình.

Cũng vào trung tuần tháng 9 này
chúng tôi có tổ chức một cuộc Đại Hội Toàn Quốc cho giới trẻ để họ chuẩn bị bước
vào mùa Xuân vui tươi sau một mùa Đông dài khô khan và lạnh lẽo. Theo lời hiệu
triệu thì mỗi giáo xứ hay mỗi trường trung học Công giáo mà Dòng Ngôi Lời đảm
trách chỉ mời khoảng 5 bạn trẻ tuổi từ 17 đến 25 tham dự Đại Hội giới trẻ lần
này để các em có dịp học hỏi, vui chơi và gắn kết với nhau trong bầu khí thân
thiện, cởi mở của các nhà truyền giáo trẻ. Chúng tôi không ngờ là con số tham dự
khá đông ngoài dự kiến nên chúng tôi cũng hơi lung túng trong khâu tổ chức từ
ăn, ở và sinh hoạt trong 3 ngày này. Rất may là thời tiết lúc này cũng mát mẻ
nên các em không nề hà gì việc chia sẻ chung phòng với nhau.
Chúng tôi được nhà Dòng giao cho làm trưởng
ban tổ chức với sự cộng tác của hơn 10 linh mục trẻ và các giám đốc trường học.
Cũng may nhờ có Internet và điện thoại nên việc liên lạc cũng thuận tiện vì mỗi
người ở một nơi khác nhau và địa điểm tổ chức lại ở một nơi khá xa. Tạ ơn Chúa
là những người cộng tác luôn nhiệt tình, hy sinh trong công việc chung dù chúng
tôi là những người khác quốc tịch, màu gia, văn hóa. Chính điều này đã làm cho
chúng tôi trở thành một nét riêng biệt vì chúng tôi tuy thuộc nhiều nền văn hóa,
ngôn ngữ, màu da nhưng chúng tôi có chung một điểm vì đều là nhà truyền giáo của
Dòng Ngôi Lời.
3 ngày Đại Hội với hơn 200 bạn trẻ
tuy khá mệt nhưng sống chung với giới trẻ làm mình cũng trẻ lây và quên hết những
mệt nhọc, buồn bã vì giới trẻ rất năng động, sáng tạo và hồn nhiên. Có lẽ nhiều
lúc chúng ta đánh giá sai về giới trẻ vì chúng ta chưa hiểu họ nhưng một khi
chúng ta dấn thân và sống với giới trẻ, các em sẽ thật sự nhập cuộc và làm hết
mình mà không đòi hỏi gì nhiều, chỉ một điều mà các em muốn nơi những người đồng
hành với các em là người dám nói và dám làm, là người luôn vui tươi và rộng lượng.
Có lẽ những anh em linh mục trẻ của
chúng tôi đang làm việc ở đây cũng đã học điều nhiều điều từ Đại Hội lần này
cho công tác mục vụ giáo xứ của mình và sẽ tự hỏi tại sao giới trẻ ngày nay ít
tham dự thánh lễ. Ở các giáo xứ Việt Nam, các cha xứ có thể dùng quyền để chế
tài các gia đình nều cha mẹ và người lớn không
nhắc nhở con cái học giáo lý
hay đi lễ vì xã hội Việt Nam mình người Công giáo cần sống căn tính của mình với
các tôn giáo khác. Bên các quốc gia Nam Mỹ thì không như vậy vì đây là một quốc
gia tuy là quốc gia Công giáo nhưng rất thế tục và tự do. Không ai có quyền chế
tài ai cả nhưng chính việc sống chứng nhân có thể lay động lòng người, nhất là
giới trẻ. Bởi thế người mục tử thành công không phải là người chỉ biết chế tài
nhưng là người phải biết thu phục nhân tâm qua lời nói và bằng việc làm cụ thể.
Hôm nay là ngày Giáo Hội mừng kính thánh
Pio Năm Dấu Thánh, một vị linh mục giản dị Dòng Phan Sinh Capuchino vừa được
Phong Thánh vài năm gần đây. Hôm nay cũng là ngày chúng tôi được sinh ra cách
đây hơn 40 năm. Tạ ơn Chúa đã cho con được sinh ra và được trở nên một dụng cụ
của Chúa. Xin cảm ơn những ai đã nhớ đến qua những lời chúc mừng sinh nhật. Xin
Chúa trả công.
Paraguay, 23
tháng 9 năm 2013 – Lễ Thánh Pio 5 Dấu Thánh, Kỷ niệm ngày Sinh nhật
Lm. Antôn Trần
Xuân Sang, SVD.